QUY LUAT

 

 

 

 

 

 

                 

    NGƯỜI NỮ TU LÝ TƯỞNG ( Theo nhận định của Giáo dân)DOWNLOAD

  • Sống đúng cương vị của một Nữ tu: Siêng năng việc đạo đức ( hòa mình nhưng không đánh mất mình)
  • Biết quan tâm đến người nghèo.  Thực thi việc Tông Đồ, Bác Ái.
  • Không cạnh tranh, ganh đua vì lợi ích vật chất.
  • Khiêm nhường hòa nhã trong lời nói. Nhẹ nhàng trong hành vi, cử chỉ.
  • Không độc đoán. Mà hãy có những cư xử thân tình với người khác, với nhau.
  • Cử hành Phụng Vụ nghiêm chĩnh, ý thức.
  • Trung thành với Tu Hội của mình. Không chỉ trích, phê bình. Sống huynh đệ cộng đoàn tốt.
  • Không thiên vị, phân biệt đối xử.

 

Cộng đoàn Tu Sĩ là cộng đoàn Đức Tin và Chứng tá của sự hiệp thông. Là Hồng ân của Thiên Chúa. Được Chúa Thánh Thần quy tụ nhân Danh Chúa Kytô.  Chúng ta hãy xây dựng Cộng đoàn mình thành một gia đình thật sự lành mạnh, thánh thiện, để mỗi thành viên cảm thấy hạnh phúc thực sự, khi được sống bên nhau, dưới cùng một mái nhà.

    Để Cộng đoàn có thể trở thành Cộng đoàn Đức Tin. Các thành viên trong Cộng đoàn phải trung thành tuân giữ LUẬT của Tu Hội.

 

LUẬT

Quy Luật là gì? Quy Luật gồm:

-          Những điều phải giữ theo giới răn Chúa và Giáo Hội, lỗi các điều ấy thì có tội.

-          Những điều Hiến Pháp, Chỉ Nam và Luật nhà dạy. Lỗi các điều này thì chính nó có tội hay không tùy theo Luật riêng của Tu Hội.

 

  •    Luật của Giáo Hội là Giáo Luật.  Là Ý của Thiên Chúa.  Là sự xếp đặt của Thiên Chúa, luôn luôn tốt.  Các tác giả tu đức đều nói đến Quy Luật đời sống như một điều kiện cần thiết để thuộc hẳn về Chúa.  Thánh Êphrem: “ Không có quy luật, ta chỉ thấy các linh hồn bị chìm đắm. Hỡi con, muốn tránh thất thường: Hôm nay khắc khổ, ngày mai ươn lười, con hãy giữ luật nhất định, như các thánh xưa vẫn làm: sống năm sáu mươi năm mà cứ kiên vững giữ theo quy luật mình.”
  •    Sách Gương Chúa Giêsu: “ Nếu con muốn tiến tới, con đừng tự do quá, con hãy dùng luật phép mà hãm dẹp mọi tài năng của con”.
  •   Luật của Tu Hội coi như một giao ước với Thiên Chúa. ( Ta giữ - được Chúa ban ơn – sống thánh – khỏi sai phạm tội…)
  •   Luật làm thành Tu Hội.  Ai giữ Luật mới là người của Tu Hội chứ không ràng buộc.  Chúa Giêsu cũng giữ luật ( một chấm, một phết trong luật cũng phải giữ … Mt 5,17-19 )
  •   Luật là phương tiện thánh hóa – là niềm vui và bình an của bạn.
  •   Luật trong Dòng hay Tu Hội là phương thế để tạo nên môi trường tốt, bầu khí thánh thiện, trong đó linh hồn có thể vươn cao và mở rộng để đón lấy Thiên Chúa.  Giúp ta thường xuyên tiếp xúc với Thiên Chúa và tích cực  xây dựng cộng đoàn.
  •   Quy luật của tôi không phải là gánh nặng cho tôi đâu. Gánh nặng của tôi chính là thập giá, chính là đời nữ tu thánh thiện tôi phải có. Trái lại, quy luật này là cách thế giúp tôi vác gánh nặng cho đắc lực. Trong quy luật, tôi buộc mình điều này điều nọ, chắc cũng thêm nặng cho tôi, nhưng như Thánh Bênađô dạy: “ Nó nặng thật, nhưng nặng như cánh chim kia, nặng mà giúp tôi bay lên khỏi đất và sống trong bầu không khí linh thiêng êm dịu của sự thánh thiện.”

 

Qui Luật đời sống nên ghi thế nào?

 

  Một bản quy luật đời sống!

  Không phải tôi chỉ ghi lấy vài ba mẫu luật dọn vội vàng, kể ít nhiều điều định thực hành, gọn lỏn trong vài trang giấy, để rồi khấn được mấy tháng, tôi đem gấp hẳn vào trong sách hay cất tận đáy rương, lâu lắm mới một lần xem lại, mà có xem cũng chẳng thấy hay gì nữa, nhạt nhẽo và hết ý vị rồi.

  Trong các điều tôi được chỉ dạy ( Chị Giám Tập. Người linh hướng, các bài giảng và các sách đọc …), tôi muốn xếp lại theo thứ tự những sự đã đánh động lòng tôi nhiều, tôi thấy thú vị muốn giữ lâu và đọc lại.

   Như thế đời Nhà tập sẽ theo tôi mãi mãi, với tất cả cuộc sinh hoạt tôi đã qua ở đó.

   Kê khai ra sẽ làm việc này việc nọ, tập nhân đức này, sửa tính xấu khác … Như thế tôi cho là chưa đủ gì, vì khô khan lắm, sau này đọc lại không thấy cảm động và nhất quyết như khi mới phác ra nữa.  Tôi sẽ ghi chép cả những căn cớ, lý lẽ, cảm tình và xúc động đã có liên hệ đến những điều dốc lòng kia, để về sau đọc lên, tôi như sống lại những giây phút dốc lòng nồng nàn với Chúa của tôi ngày trước.

 

Phải giữ Quy Luật thế nào?

 

  Tôi phải quyết chí giữ Quy Luật trót đời tôi, sự thánh thiện trọn lành đời nữ tu của tôi tùy theo ở đó. Vì vậy tôi quyết lòng giữ mấy điều sau:

 

     1.  Tôi hứa với Chúa, với Cha Linh hướng, tôi sẽ đọc lại Quy Luật của tôi ít là mỗi năm một lần, như sách thiêng liêng hay như bản xét mình. Tôi cứ đọc lại, dù tôi đã chểnh mảng lười biếng bỏ qua, không giữ hẳn hoi… Cứ đọc lại như thế, tôi sẽ thấy tỉnh dậy, vui vẻ và phấn khởi thêm, nếu không phải là nhắc lại cho mình những bổn phận cần thiết của đời nữ tu. Lý tưởng đời nữ tu tôi đã phác ra lúc sốt sắng hăng hái ở Nhà Tập, nhờ đó sẽ sống lại linh động và nâng đỡ tôi mãi mãi.    Thánh Phanxico Salesio đã nói: Không còn cách gì tốt giúp cho đời sống thiêng liêng được hoàn hảo bằng sự cứ bắt đầu lại mãi. Cơn cám dỗ hèn nhát hơn cả là cơn cám dỗ về sự nản lòng”

 

      2.  Tôi quyết tâm giữ trọn hết mọi Quy Luật của tôi, không sửa đổi điều gì khi chưa cân nhắc kỹ  lưỡng trước mặt Chúa.  Nếu không nhất quyết như thế, tôi sẽ dễ bỏ dần, trước nới điều này, sau thả lỏng điều nọ, rồi sau cùng bỏ hẳn. Khi phải sửa chữa thay đổi điều gì, tôi sẽ dựa vào lòng mến Chúa, đường thánh thiện và đức bác ái như cách thức chỉ dẫn tôi, rồi bình tĩnh và an tâm mà sửa chữa hay giảm bớt. Áy náy, băn khoăn và tỉ mỉ quá cũng không tốt.

 

    3.  Tôi quyết tâm sẽ xét mình về các điều sai lỗi khi giữ Quy Luật này, dịp xưng tội, kỳ Tĩnh tâm tháng theo kiểu xét mình chung hay riêng tôi quen làm. Tuần Tĩnh tâm năm là dịp rất tốt cho tôi ôn lại tất cả đời sống nữ tu  của tôi.

 

   4.  Tôi quyết tâm giữ Quy luật với một tinh thần siêu nhiên, không chỉ giữ để được đúng như đã xếp đặt, nhưng chủ ý làm đẹp lòng Chúa mà thôi. Đó là noi gương Chúa Giêsu xưa : “ Sự đẹp lòng Cha Ta, Ta hằng làm mãi”. ( Ga 8.29)

 

   5.  Tôi quyết tâm giữ vững Quy Luật luôn, nếu bất đắc dĩ phải sửa đổi, thì còn giữ được chừng nào, tôi sẽ cố giữ chừng ấy. Một người chủ tàu, khi bị bão táp, buộc lòng quăng đồ đạc xuống biển để cứu thân. Vì cần mà phải hy sinh, nhưng họ vẫn tiếc xót, ném dần dần từng cái một, và bỏ những cái không cần trước. Tôi cũng thế!

 

                                   II.           NÊN THÁNH HẰNG NGÀY

Thời giờ là quý.

     Chúa sinh ra tôi, mục đích để tôi thờ phượng Chúa, nên thánh và được rỗi linh hồn. Các ơn giúp tôi chu toàn mục đích ấy, Chúa chỉ ban cho dần dần. Mỗi ngày tôi dùng ơn Chúa làm sao, thì đời sống thiêng liêng tôi sẽ như vậy.

   Mỗi ngày, mỗi giờ tôi đều có ơn riêng của Chúa: “ Này Ta đứng ngoài cửa và gõ”. Đó là ơn soi sáng, ơn thúc giục.

    Một ngày một giờ hư đi là một ngày,  một giờ bỏ phí đời đời. Chúa ban thêm ngày nữa, giờ nữa thì cũng là ngày khác, giờ khác, còn ngày giờ mất rồi không bao giờ lấy lại được nữa.

    Vì vậy việc quan trọng nhất của tôi là dùng thời giờ cho nên, xứng hợp với thời giờ của một nữ tu theo đuổi lý tưởng cao siêu về bậc trọn lành. Cha Bossuet dạy: “Không bao giờ được cẩu thả trong đời sống. Cái gì cũng ích hay hại cho ta vô cùng. Mỗi giây đời ta, mỗi hơi ta thở, mỗi tiếng tim đập, mỗi ý ta suy, đều có những hậu quả đời đời”.

 

                Sống giây phút hiện tại.

 

   Trọn lành thánh thiện trong bậc nữ tu, tuy là một việc khó khăn, nhưng không phải là một việc phiền phức.  Chúa buộc tôi trọn lành song chỉ buộc tôi trọn lành bằng đời sống đơn sơ hằng ngày của tôi, chu toàn ý Chúa từng giây từng phút, hợp theo sinh hoạt riêng của tôi, với tất cả những công việc bổn phận lặt vặt tùy nơi tùy lúc.

    Muốn nên thánh, nên đại thánh, tôi chỉ việc từng giây từng phút, thầm kín và tĩnh mịch, sống đời nữ tu đích thực, ở nơi và theo bậc Bề trên sắp đặt cho tôi.

     Nếu tôi quên nguyên lý này, tôi sẽ bị sai lạc về sự nên thánh và khinh thường các công việc hằng ngày, để mơ ước làm những công việc khác thường không hợp nơi, hợp lúc. Tôi chớ lầm con đường nên thánh với chính sự nên thánh. Người nữ tu nào cũng phải nên thánh, song mỗi người theo con đường riêng mà Chúa vạch cho. Con đường của tôi là cứ âm thầm và đơn sơ chu toàn công việc hằng này. Con đường của nhiều chị nữ tu khác gồm những công việc vẻ vang to tát hơn: tôi cảm phục và vui mừng là phải, song tôi không được mơ ước hão huyền cũng không cần bắt chước làm theo.

    Cha Matthêô đã dạy :“Sự thánh thiện không ở tại làm những việc khác thường, nhưng ở tại chu toàn việc bổn phận hằng ngày bằng một lòng mến khác thường.”

     Tóm lại, như thánh gia xưa ở Nadaréth, một nữ tu hãy nên thánh bằng đời sống hằng ngày trong căn phòng kín đáo của mình.

 

                                                                      

               III.            THÁNH HÓA CÔNG VIỆC HẰNG NGÀY

 

Những nguyên tắc chung..

 

Cần chu toàn công việc hằng ngày.

 

   Tôi đã thấy thời giờ chị nữ tu là quan trọng và tôi phải dùng thời giờ mà nên trọn lành thánh thiện, bằng cách chu toàn từng giây phút công việc hằng ngày của tôi.

  Một nhà tư tưởng kia đã viết: “ Người ta ở đời có ba loại bạn hữu: loại thứ nhất là của cải, khi ta còn sống cũng giúp ta được ít nhiều, đến khi ta chết thì chúng bỏ ta. Loại thứ nhì là bà con, ta chết họ sẽ theo ta đến mồ rồi bỏ ta mà về. Loại thứ ba là việc lành phúc đức, theo ta một mình đến tòa Chúa phán xét để bầu cử cho ta.”

    Một thánh nhân đã dạy: “ Người có Đạo là một người làm công nhật trong nhà Chúa”.  Tôi là nữ tu cũng làm công nhật cho Chúa, ngày nào chăm lo đầy đủ công việc cho ngày ấy, song ngày nào cũng tích trữ của cải đời đời. Như thế, tôi phải cẩn thận chắc chắn chu toàn mọi công việc.

   Muốn làm việc cho cuộc sống đời đời, tôi phải liệu thánh hóa tất cả cuộc sống hằng ngày. Còn gì tốt bằng tôi ra sức làm mọi việc cho đẹp lòng Chúa, theo gương bạn Giêsu: “ Sự đẹp lòng Cha Ta, Ta hằng làm mãi”. ( Ga 8,29)

 

Thứ tự và mực thước trong công việc.

 

   Muốn đẹp lòng Chúa, tôi cần phải nhớ Chúa là Trật Tự hoàn toàn. Nên tôi phải giữ trật tự và nề nếp trong mọi công việc. Đừng bao giờ tôi không biết công việc tôi làm là gì, quanh quẩn và lơ mơ. Bên cạnh đó tôi hãy làm công việc đã chỉ định cho tôi, can đảm và làm cho xong công việc, yên tâm mà làm trước mặt Chúa bằng an, không hấp tấp muốn làm mọi việc một lúc, hay làm hai việc chồng chéo nhau.

   Giờ nào đến việc, tôi bắt đầu làm ngay, tôi cứ tiếp tục làm đi, giớ khác bắt đầu, tôi ngưng việc trước, bình tĩnh khoan thai làm việc sau .

   Ngày nào việc nấy, hay đúng hơn, giờ nào việc nấy, lúc nào việc ấy.

   Ôi! Nếu tôi hiểu được hạnh phúc đời sống hằng ngày nữ tu, êm đềm trôi chảy trước mặt Chúa theo thứ tự xếp đặt của Chúa và các vị thay mặt Chúa, thì mỗi giây phút tôi đều thu hoa kết quả được, để đưa về cõi đời đời.!

   Chăm chỉ là một đức tính quý giá và một nữ tu “ hết lòng”là một kho tàng cho Tu Hội, vừa giúp ích vừa hấp dẫn được chị em. Nhưng nếu tôi chăm chỉ mà không giữ tiết độ mực thước, hợp đức vâng lời và khuôn phép trong nhà về giờ làm cũng như giờ nghỉ. Nếu không nề nếp thứ tự để biết chấm dứt công việc khi đến giờ thờ phượng, thì sự chăm chỉ chịu khó kia sẽ chóng biến thành sự bôn chôn và lo lắng, tai hại cho đời sống nội tâm, mà Chúa Giêsu đã chê trách xưa: “ Matta, Matta! Con lo lắng bối rối nhiều làm gì, chỉ một đủ rồi…”; “ Chúng con đừng lo lắng quá làm gì…Cha chúng con ở trên trời biết chúng con cẩn gì. Chúng con hãy tìm Nước Thiên Chúa và sự công chính trước, rồi mọi sự khác sẽ ban thêm cho chúng con”. ( Mt 6,32).

 Bôn chôn và lo lắng chẳng những làm mất tinh thần cầu nguyện, mất sự bằng an trong tâm hồn, mất trọn lành và công phúc. Tiên tri Aggêa viết: “ Người thợ làm việc vất vả để được công, nhưng lại đem bỏ tiền công vào cái túi lủng” (1,6)

   Tôi hãy nhớ rằng: Ai dùng mọi phút cho nên thì vẫn đủ giờ làm mọi việc phải làm.

 

Những công việc nhỏ mọn.

 

   Công việc nhỏ mọn là những công việc lặt vặt phải làm hằng ngày, hầu như là mọi lúc, làm mất ít thời giờ và không vất vả là bao, có bỏ cũng chẳng lỗi gì hay chỉ lỗi thường vậy thôi.

   Công việc nhỏ mọn vì lặt vặt nhưng quan trọng và đánh giá con người. Chúng như những sợi dây nhỏ làm thành giềng mối của bức thảm, kết lên công việc một ngày, đứt sợi sẽ xổ chỉ cả bức thảm.

   Cẩu thả trong những việc nhỏ mọn là một lợi khí mềm dẻo trong tay ma quỷ: vì lỗi nặng còn e dè không dám, lỗi nhẹ qua loa nào có hệ gì? Trước lỗi ít, sau lỗi nhiều, dần dần thành chểnh mảng, ươn lười, mất dè giữ ý tứ và buông lỏng công việc để tinh thần nội tâm cũng xao lảng ra theo.

  Cẩu thả trong những việc nhỏ mọn sẽ làm cho lương tâm chị nữ tu mất sự xét đoán tinh vi và đơn thật, mất sự nhạy cảm tự nhiên trước các công việc làm đẹp lòng Chúa, hơn nữa làm cho lương tâm trước thì chỉ khinh thường các điều nhẹ, đến sau khinh thường cà điều nặng; rồi sinh ra cân nhắc với Chúa, chỉ giữ những sự thật cần, ép Chúa cũng phải cân nhắc ơn Người với linh hồn.

   Linh hồn nữ tu tôi phải trung thành thánh hóa mọi chi tiết công việc hằng ngày. Sự thánh hóa này kín đáo, âm thầm bề trong không ai chú ý đến, nhưng nhờ sự thánh hóa ấy mà:

1.          Chị nữ tu làm đẹp lòng Chúa, tỏ mình thành tâm mến Chúa đến cùng. Thật, phải thành tâm với Chúa lắm, tôi mới cẩn thận tỉ mỉ mà hy sinh từng giây từng phút những tự do và ý muốn lặt vặt kia được  trong hết mọi sự.                                                                                                         

     Phải mến Chúa lắm mới hiến được cho Chúa sở thích, ý muốn của tôi trong mọi việc. Đó là một cử chỉ anh hung, nhiệt thành và vô vị lợi hết sức, vì không bỏ qua dịp nào mà không làm đẹp lòng Chúa, nhất là chăm chú những công việc âm thầm không có gì để phô trương tự hào bên ngoài.

     Chúa không buộc tôi làm đẹp lòng Người bằng những công việc to lớn, các việc nhỏ mọn đủ rồi, nhưng Chúa buộc phải ngay lành và hết tình yêu mến: “ Hỡi bạn trăm năm của Ta, bạn đã chiếm được trái tim Ta, chỉ vì một cái nhìn của bạn” ( Dc 4,9)

 

      2. Chị nữ tu nên trọn lành một cách chắc chắn và cẩn thận hơn cả, vì không cậy vào mình và cũng không tìm lợi riêng cho mình, chỉ âm thầm với Chúa và vì Chúa mà thôi. Tôi đã biết còn gì trọn lành bằng làm việc vì theo ơn Chúa soi dẫn, tùy theo ý Chúa, bỏ hẳn ý riêng mình.

 

IV. CÔNG VIỆC CỦA THÁNH TERESA HÀI ĐỒNG GIÊSU.

 

                                              -   VÌ LÒNG MẾN –

 

  Cha Martin, trong quyển “ Con Đường Thơ Ấu Thiêng Liêng” có viết: “ Trái tim đối với xác thế nào, thì lòng mến đối với linh hồn cũng thể ấy. Chính trái tim làm sống động chân tay và cơ thể, thì cũng chính lòng mến linh động tài năng và nhân đức của linh hồn. Nếu lòng mến không linh động các công việc thì các công việc chết. Trái lại, có lòng mến thấm vào thì các công việc sống động và có công phúc vô cùng.”

  Rồi Cha phân tích lòng mến Chúa của Thánh nữ Teresa trong các việc người làm. Nhưng còn gì tốt hơn là để chính Thánh nữ nói. Tôi hãy ngồi yên mà nghe lời Chị Thánh dạy dỗ.

 

   Lòng mến là chuẩn mực công việc.

 

  Thánh Teresa viết cho chị Céline: “ Em vẫn biết một số Cha linh hướng khuyên nên đếm các việc phúc đức mình để tiến tới bậc trọn lành; nhưng mà Chúa Giêsu- Cha Linh Hướng em- không dạy em đếm các việc của em, Người dạy em làm việc vì lòng mến” ( Thư 8/7/1893).

   Nhắc tới câu trong sách Diễm Tình Ca: “ Bạn đã làm cho trái tim ta rung cảm vì một sợi tóc bay trên cổ bạn” ( 4, 9), Thánh nữ viết cho chị Le1onie rằng: “ Nói rằng một sợi tóc đã cảm được lòng thể ấy, Chúa Giêsu cho ta biết rằng những viêc nhỏ mọn làm vì lòng mến Chúa là những việc làm say mê trái tim Người hơn cả”.

            “ Một linh hồn bé nhất

           Nhưng Cha yêu ngất ngây

             Là cả một thiên đường

          Lòng Cha hưởng đầy hương” ( Kịch bản Thiên Thần nơi hoang địa)

“ Các thánh làm việc để Danh Cha cả sáng, phần tôi chỉ là một linh hồn bé nhỏ, tôi chỉ biết làm cho đẹp lòng Người mà thôi. Tôi chỉ muốn là một bông hoa nhỏ trong tay Chúa, một bông hoa vô ích, nhưng để Chúa xem, Chúa đỡ mệt và vui lòng”. ( Huấn dụ và ghi niệm).

 

     Hy Sinh mà làm việc.

 

Thánh nữ cầu nguyện: “ Lạy Chúa Giêsu, con sẽ chiến đấu vì lòng mến Chúa cho tới bong chiều đời con. Chúa đã không muốn nghỉ trên mặt đất này, con muốn theo gương Chúa, con nóng lòng chiến đấu vì Danh Chúa, con xin Chúa làm cho con được can đảm lên, hãy ban khí giới cho con chiến đấu”

  “ Nhiều linh hồn chữa mình rằng: Tôi không đủ sức làm việc hãm mình này. Kìa, các chị hãy cố gắng lên chứ, có lúc cũng vất vả thật, nhưng Chúa nhân lành không hề từ chối ban ơn mở đầu để được can đảm và thắng dẹp chính mình. Nếu linh hồn đáp lại ơn ấy, linh hồn sẽ thấy mình được ơn soi sang, thấy tâm tình gan dạ và thắng trận này qua trận nọ”…

   “ Chỉ chiến đấu khi có can đảm thì còn công phúc gì? Dù không có can đảm, ta cũng cứ làm như mình có vậy!” ( Huấn dụ và ghi niệm)

    

      Quảng đại trong công việc.

 

  Thánh nữ viết cho chị Pauline làm Mẹ Agnès de Jésus rằng: “ Có hy sinh toàn thân mình đi mới gọi là mến… hằng ngày con luôn cố gắng làm rất nhiều hy sinh nhỏ mọn, con hết sức không để qua một dịp nào, con muốn cho Chúa Giêsu nhỏ thấy ngự ở lòng con tốt quá rồi, không muốn trở về trời nữa”.

  Thư cho chị Céline: “ Chúng ta hãy rông rãi với Chúa, hãy cho Chúa thêm nữa” ( 2/8/1893).

   Truyện Một Tâm Hồn: “ Lạy Chúa, con không còn cách gì tỏ ra mến Chúa nữa, chỉ còn cách tung hoa nghĩa là không để qua dịp hãm mình nhỏ mọn nào vì lòng mến. Con không gặp bong hoa nào như thế mà không hái dâng cho Chúa.” ( Chương 11)

                                                              

  Vô vị lợi trong công việc.                                                               

 Hai tháng trước khi chết, thánh nữ có nói: “ Tôi không ích kỷ đâu. Tôi mến Chúa là mến Chúa, chứ không phải mến tôi”.

  Thư cho Mẹ Agnès de Jésus: “ Linh hồn con như luôn luôn trong hầm tối. Nhưng con sung sướng, sung sướng vì không được yên ủi gì. Con xấu hổ nếu tình yêu của con giống như tình yêu của một cô bạn gái thế gian, cứ ngong ngóng xem tay người yêu có đưa lại cho mình cái quà gì không, cứ nhìn mắt người yêu đợi lấy một nụ cười làm cho mình sung sướng. Têrêsa, người yêu của Chúa Giêsu, mến Chúa Giêsu vì Người mà thôi.” (1890)

 Thư cho chị Céline: “ Chúng ta hãy liệu yêu Chúa Giêsu làm sao để chịu hết mọi nỗi đau khổ Chúa muốn, cả  những sự nhạt nhẽo nguội lạnh bề ngoài. Mến Chúa Giêsu mà không mến gì những êm dịu của lòng mến ấy, mới thật là một lòng mến mãnh liệt, một lòng mến tử đạo.” ( 14.7.1889)

 

                       Thỏ thẻ với Đức Mẹ, thánh nữ hát bài sau đây:

                                              “ Giêsu, Chúa đã ban gì,

                                          Con xin để Chúa cất đi tùy mình!

                                                Mẹ ới! Thưa Chúa hết tình,

                                         Rằng: Con xin Chúa đinh ninh yên lòng.

                                               Chúa ẩn mình thong dong tùy Chúa,

                                                 Con sẵn lòng đợi thuở ngào ngơi.

                                                       Đợi cho tới cõi đời đời,

                                       Mắt bừng ngắm Chúa trên trời quang minh”

                                                 ( Tại sao tôi yêu)

 

                    NGƯỜI NỮ TU LÝ TƯỞNG ( 2 )DOWNLOAD

 

                             PHÚT ĐẦU TIÊN MỘT NGÀY

 

I.                     CÔNG VIỆC LÚC THỨC  DẬY.

 

            Ở giường bước xuống

 

  Tôi sẽ dậy theo giờ giấc trong Nhà.

  Nếu tôi tỉnh dậy ít phút trước chuông báo, tôi có thể dùng mấy phút ấy nhớ đến Chúa, đến bài nguyện gẫm, đến giờ dự Lễ. Đêm lặng lẽ, tôi sẽ lặng lẽ với Chúa trong sự lặng lẽ.

   Tôi dậy ngay: phút đầu tiên ngày nữ tu phải thuộc về Chúa hẳn: “ Lạy Chúa gọi con, này con đây”.

 Sơ suất trễ nải và dùng dằn lúc này, là tiếc rẻ với Chúa, và có nguy cơ làm hư một ngày vì sự ươn lười ban sáng kia sẽ dễ ám ảnh tôi, làm tôi biếng nhác và uể oải trong các việc thờ phượng.

  Dậy hăng hái chưa đủ, tôi còn phải thánh hóa ngày nữ tu ngay từ phút đâu tiên. Xuống khỏi giường, tôi làm dấu Thánh Giá, dâng ngày và công việc trong ngày cho Chúa. Tôi có thể lãnh các ân xá trong ngày hôm ấy.

  Lúc mặc áo, rửa mặt... tôi liệu cho trí khôn thoáng qua một vài ý tưởng đạo đức. Thường thường mỗi việc tôi làm, như rửa mặt, mặc áo, lại có một lời than thở kèm theo. Giữ như thế cũng được, nhưng nếu tôi thấy ít có ý vị, dễ chia trí hay khó lòng cách nào, lại không có luật buộc hẳn hoi, tôi có thể liệu sao cho lòng tôi có một ý tưởng kết hợp với Chúa, cốt sao cho thoáng, cho khoan khoái trong tâm hồn, đừng cố sức gò bó đọc các mẫu kinh cho bằng được.

 

           Đầu tóc, y phục

   Đầu tóc, quần áo của tôi phải đơn sơ xứng đáng một nữ tu. Khăn lúp không cầu kỳ cũng không cẩu thả. Tôi liệu sao cho nhanh nhẹn và khiêm tốn. Mặc tu phục là tôi “ Mặc lấy Chúa Kytô”, như lời Thánh

 Phaolô.

  Nếu thấy trong mình gợi lên ý tưởng làm đẹp qua bộ áo dòng, nếp áo đẹp, đôi giày xinh , tôi liệu bỏ ý tưởng ấy đi ngay, chớ hãnh diện với bộ áo dòng của tôi – ( mà nào có phải của tôi nữa) – trước mặt chị em cũng như trước  mặt người khác.

  Tôi yêu quý áo dòng,  âu yếm hôn trước khi mặc là tôi yêu quý bộ áo của những bạn thiêng liêng của Chúa, còn sự đẹp đẽ xúng xính bề ngoài thì tôi đã chôn sâu nó đi với đời thiếu nữ của tôi rồi.

   Tôi kính cẩn khi mặc áo dòng. Đức trinh khiết của một người bạn Chúa Giêsu sẽ nổi dậy và kết án hết mọi cử chỉ, mọi cái nhìn có thể làm cho nó bớt ánh trong sạch.            

 

   Nếu tôi ra Nhà Thờ trước giờ đọc kinh, tôi hãy thờ lạy Chúa, nhìn ngắm Chúa và dâng mình cho Chúa, dọn mình bắt đầu các việc thờ phượng của ngày.

 

Thiên Chúa trên hết và trước hết.

  Trót cả đời tôi là sống với Chúa, nhưng chỉ có giờ thờ phượng là tôi kết hợp trực tiếp với Chúa, dành riêng  thời giờ để lo về Chúa mà thôi.

  Các việc thờ phượng giúp tôi kết hợp với Chúa, hay nói đúng hơn là chính sự kết hợp với Chúa, nên sẽ là phương thế, là nguồn mạch giúp tôi thánh hóa tất cả mọi việc hằng ngày của tôi.

   Trong các việc thờ phượng, tôi sẽ giữ mấy quy tắc sau:

    Điều hòa mực thước.

    Phải điều hòa mực thước trong các việc thờ phượng bề ngoài để bề trong các việc ấy được chu đáo. Nếu tôi không đủ ý chí quả quyết và làm các việc thờ phượng cho đúng mức hẳn hoi, thì tôi tỏ ra mình là một linh hồn yếu ớt, thiếu nghị lực, dễ thay đổi bông lông, tùy theo tính tình và hoàn cảnh. Hơn nữa, còn cách gì tốt mà tập tành cho mình trưởng thành và trung tín bằng sự giữ mực thước và giờ giấc trong các việc thờ phượng, nhất là khi mới khấn ra.

   Tôi phải xử thẳng với tôi trong việc này. Tuy các việc thờ phượng nói đây chỉ là những việc riêng của tôi, hay những việc truyền dạy nhưng để tùy ý  mỗi người định liệu lấy, có thể bỏ hay sai giờ mà không có lỗi gì, thì tôi cũng phải quả quyết kẻo dễ sinh biếng nhác, trước thì thất thường trong việc riêng, sau sai lỗi cả việc chung.

   Còn các việc thờ phượng làm chung trong nhà, tôi cũng phải giữ mực thước điều hòa để sinh ích lợi cho đời sống thiêng liêng của mình, đồng thời giữ trật tự và bầu khí cho cả tu viện.

  Hài hòa với nhịp sống hằng ngày.

   Tôi phải liệu cho mọi giờ thờ phượng của tôi ăn khớp với đời sống hằng ngày. Tôi chớ lầm tưởng rằng: xong giờ thờ phượng là hết việc, là đến giờ khác, ở giữa hai giờ như có một bức tường ngăn cách. Không phải thế, việc thờ phượng phải siêu nhiên và thánh hóa tất cả các việc khác của tôi. Có thế mới thực hành và ích lợi cho việc thực hành nhân đức và đời sống hằng ngày.              

                                                                              

    Nào có gì khó đâu! Trước khi làm việc thờ phượng, tôi soát qua lại tâm hồn và công việc vừa làm, xem tôi đã làm việc bổn phận thế nào, có ý ngay lành hay không, nhớ Chúa nhiều hay ít. Cái nhìn thoáng qua ấy

                                                                                       - 7 -

đủ giúp tôi cùng Chúa mật thiết và hết tình trong giờ viếng Mình Thánh hay đọc kinh. Làm quen rồi, cái nhìn thoáng qua ấy chỉ là vấn đề giây phút, khai mào việc thờ phượng mà thôi. Rồi khi gần xong, tôi lại cùng Chúa rảo qua việc sắp làm.

  Bước chân vào Nhà Thờ, lúc lao động xong. Tôi biết ngay là tôi vừa làm việc. Bây giờ đến lúc gặp gỡ và ca tụng, trò chuyện cùng Chúa: thật yên ủi và êm dịu biết bao!

  Ở Nhà Chúa bước ra để làm việc, tôi biết là tôi vừa cùng Chúa truyện vãn về những việc thiêng liêng, bây giờ cứ đi làm việc: bình tĩnh và vững tâm chừng nào! Cửa Nhà Nguyện phải nhắc nhủ cho tôi như thết, những lúc tôi qua lại, mở ra khép vào.

        Sốt sắng về tình cảm

   Tôi phải tránh đừng lầm tưởng mà tìm kiếm sự yên ủi bề ngoài trong việc thờ phượng, nghĩa là giữ đừng để mình có một lòng đạo đức về tình cảm bề ngoài hơn là lý trí bề trong, đừng để mình phán đoán sai lầm rằng sự tấn tới hay sút kém trong đàng nhân đức tùy ở sự vui vẻ và yên ủi bề ngoài mà tôi đạt được.

  Không cấm ước ao và cầu xin để được sự yên ủi ấy đâu, vì đó là ơn Chúa, giúp ích được nhiều để mến Chúa và xa lánh thế gian.

   Nhưng tôi phải giữ:

-          Đừng bám chặt lấy những sự yên ủi ấy cho vừa ý thỏa lòng. Phải để ý dùng mà kết hợp với Chúa cho tận tình hơn; nếu không, tôi sẽ liều mình ích kỷ và sai lạc trên con đường thánh giá của Chúa.

-          Đừng lầm tưởng đo lường lòng đạo đức theo sự yên ủi và khoái lạc tôi được, cho tôi là trọn lành thánh thiện rồi, vì thấy mình vui sướng và phấn khởi trong các việc. Không gì sai lạc bằng! Nhiều khi trái lại; Chúa cho nếm sự yên ủi vì linh hồn còn non nớt, cần được nâng niu lúc ban đầu, để sau này dễ đi đàng nhân đức vững vàng hơn.

-          Đừng cho là mọi sự hư hỏng tan rã cả khi thấy hết yên ủi khoái lạc. Lúc ấy chớ bối rối ngã lòng, bỏ việc thờ phượng, bỏ hy sinh hãm mình. Không gì lầm và hại bằng! Mất yên ủi như thế là dịp tốt cho tôi vâng theo ý Chúa, bước theo đường chông gai của Chúa để phục vụ Người, không phải vì được sung sướng nhưng vì yêu mến mà thôi. Lúc được yên ủi, tôi hãy hiểu trước rằng tôi phải dọn mình để một ngày kia chịu đựng khô khan lạt lẽo cho sẵn sàng.

  Tôi phải nhớ rằng: được yên ủi hay khô khan bề ngoài đều do Chúa cả. Khi thì sự yên ủi là phần thưởng kẻ có công, sự lạnh lẽo là hình phạt kẻ có tội. Lúc thì sự yên ủi nâng đỡ kẻ yếu đuối, sự khô khan thử thách kẻ sốt sắng. Muốn biết rõ, tôi hãy xét mình tôi, tìm ý Chúa, thành thực cùng Cha linh hướng để được chỉ dạy thích hợp.

  Ai đi đàng nhân đức cũng có lúc được yên ủi, có lúc phải nguội lạnh. Trong hoàn cảnh nào, tôi cũng phải giữ mình bình tĩnh, khiêm nhường, phó mình cho Chúa, giữ vững trật tự điều hoà trong việc thờ phượng và việc bổn phận hằng ngày.

  Muốn qua cơn khô khan cho có ích lợi công phúc, tôi phải đinh ninh rằng mọi sự cố gắng và ép mình làm theo ý Chúa trong lúc khô khan thì đẹp lòng Người hơn những việc làm khi vui vẻ và dễ chịu, nhất là trong giờ nguyện gẫm, như thánh Phanxicô Salesiô dạy: “ Trước mặt Chúa, một lạng nguyện gẫm lúc khô khan nặng hơn là trăm ký lúc yên ủi”.

 

Phải theo mẫu mực

  Là nữ tu mới khấn, còn ở bước đầu trong đường nhân đức – tôi không nói đến những linh hồn  Chúa thương cách riêng cho được hưởng sớm những ơn khác thường về đàng thiêng liêng – Tôi phải chịu khó giữ các quy tắc, mẫu mực quen theo trong việc thờ phượng, chớ vội bay bổng mà thiệt hại nguy hiểm.

  Thánh Augustinô đã dạy: “ Biết nguyện gẫm là biết sống” . 

   Thánh Anphongsô cũng dạy: “ Kẻ thiếu nguyện gẫm về các sự đời đời, thì không tài nào sống thành người có đạo được, mà không cần phải có phép lạ” – “ Cuộc đời nữ tu phải là cuộc đời nguyện gẫm; không yêu nguyện gẫm sẽ khó, hay nói rõ hơn, hầu như không thể làm chị nữ tu hẳn hoi được”.

  Thánh Philipphê Nêri nói: “ Kẻ nữ tu không nguyện gẫm là người nữ tu không có lý tính” và Thánh Alphongsô thêm: “là cái xác chết mặc hình nữ tu”.

  Cha Suarez nói: “Tôi thà mất hết cả học thức còn hơn là mất một khắc nguyện gẫm”.

  Thánh Teresa Avila dạy: “ Linh hồn bền vững trong việc nguyện gẫm thì dù ma quỷ có làm cho phạm tội đến đâu, cuối cùng cũng được cứu rỗi.”

  “ Linh hồn bỏ nguyện gẫm thì không cần phải có ma quỷ mới mất linh hồn; tự chính tay mình đặt mình vào hỏa ngục”.

  Các việc đạo đức khác thì cùng đi với tội được, chứ vùa phạm tội vừa nguyện gẫm thì không thể có được”.

  “ Chị cứ hứa với tôi mỗi ngày nguyện gẫm mười lăm phút, rồi nhân Danh Chúa Giêsu, tôi hứa với chị thiên đàng”.

 

                                  II. VIỆC NGUYỆN GẪM

 

  Không bỏ nguyện gẫm bao giờ.

   Tôi thấy những bậc thông thái đều dạy: thiếu nguyện gẫm là thiếu đời giáo hữu, thiếu đời nữ tu. Có gì lạ. . .Chính tôi vẫn nghiệm thấy khi tôi bỏ(?) nguyện gẫm hay nguyện gẫm không nên thì cả ngày tôi sinh ươn ái về đàng đạo đức và chểnh mảng bổn phận bậc mình.

 

 

                                                                        - 8 -

  Vì vậy, tôi dốc lòng sẽ không bao giờ vịn cớ gì mà bỏ hẳn giờ nguyện gẫm, hoặc trễ nải việc nguyện gẫm  hay nguyện gẫm cho qua giờ. Khi nào không nguyện gẫm theo giờ đã định được, tôi sẽ liệu sức bù vào cho sớm. Bài nguyện gẫm sẽ nài nẵng tôi cho đến khi tôi làm xong.

  Thánh Laurenstiô Justinianô dạy: “ Khi cần giữ đức Bác ái hay đức Tuân phục, bạn trăm năm Chúa Giêsu vui lòng chịu thiệt vì người ta; nhưng dù sao bạn ấy vẫn ước ao khao khát lại được thời giờ đến tỏ tình thân ái cùng bạn trăm năm Chí Thánh trong nhà vắng vẻ của mình”.

  Nếu cha Linh hướng xét tôi được Chúa thương ban ơn nguyện gẫm, tôi sẽ theo cách thức chung các thánh dạy là “ Thời giờ tự do tôi đều nên để nguyện gẫm tất cả”, không phải nguyện gẫm bó buộc và kiểu cách, song nguyện gẫm thong dong với Chúa trong nhà chầu, trong lòng tôi.

 

  Tôi sẽ nguyện gẫm ( suy gẫm)

      Để Chúa soi sáng cho tôi hiểu biết con đường nữ tu của tôi; để tôi bới móc những dơ bẩn khuyết điểm linh hồn tôi mà lau chùi sửa chữa.

     Để được sức mạnh mà hăng hái hy sinh trong đời nữ tu.

     Để biết đường kính mến Chúa, như lời thánh Ignatiô đã dạy: “ Nguyện gẫm là con đường ngắn nhất để tới bậc trọn lành”.     

  Tôi sẽ nguyện gẫm để đẹp lòng Chúa, không chỉ để được những ơn an ủi ngọt ngào thiêng liêng mà thôi.

  Tôi sẽ cứ nơi cứ giờ nhà Dòng đã chỉ mà nguyện gẫm chung hay riêng. Thường tôi nguyện gẫm buổi sáng ở Nhà Nguyện.  Đó là một hạnh phúc do sự khôn ngoan trong luật Dòng, vì như Thánh Gioan đệ Avila đã nói: “ Không có chỗ nào khéo ẩn mình, không có nhà nào đáng ao ước cho bằng Nhà Nguyện có Chúa Giêsu  ngự trong phép Thánh Thể. “ Và như Thánh Grêgôriô đã dạy: “ Nguyện gẫm buổi sáng trước khi làm việc như vậy, tức không còn hở chỗ nào cho tội lọt vào mình ta được”.

 

Nguyện gẫm về những điều gì?                                         

Trong giờ nguyện gẫm, linh hồn nói chuyện với Chúa về Chúa và về mình. Tôi cứ theo tình con cái, cung kính và đơn sơ mà nói chuyện với Chúa, theo lời Thánh Augustinô đã xin: “ Xin cho con biết Chúa, xin cho con biết con”.

   Biết Chúa:

      Biết sự cao trọng uy nghi của Chúa;

      Biết lòng rộng rãi nhân từ của Chúa;

      Biết điều truyền, điều khuyên, điều muốn của Chúa;

      Biết ơn phúc, tình yêu của Chúa;

      Biết ơn cứu chuộc và đời tử nạn của Chúa;

      Biết Ơn Gọi của Chúa đối với tôi;

      Biết Mẹ Chúa và các thần thánh của Chúa.

Thánh Anphongsô dạy: “ Các đầu đề mà nữ tu ham mộ muốn nên trọn lành phải năng nhắc đến hơn cả mà tập nói chuyện với Chúa cho thành thói quen là cuộc Thương Khó Chúa Giêsu.”  

    Thánh phanxicô Salêsiô nói: “ Cuộc đời Chúa Giêsu là đầu đề hằng ngày mỗi người giáo hữu phải suy ngắm đến, huống hồ là kẻ nữ tu”.

  Thánh Têrêsa dạy: “ Nhất là Mẹ khuyên chúng con thứ nguyện gẫm tâm tình về đời sinh hoạt và cuộc Thương Khó Chúa Giêsu: nguyện gẫm và năng nhìn xem Người, thì linh hồn chúng con sẽ được đầy Người. Chúng con sẽ học biết được cách Người ăn ở, để công việc chúng con làm sẽ noi theo mẫu mực công việc của Người. Người soi sáng thế gian nên Trong Người, Nhờ Người và Vì Người mà chúng ta được soi sáng. Trẻ nhỏ chỉ nghe mẹ nói, rồi lặp đi lặp lại mà tập nói dần dần được. Phần ta, khi nguyện gẫm, ta được ở gần Chúa, thấy lời nói, việc làm và cảm tình của Chúa, thì nhờ ơn Chúa, chúng ta sẽ học nói, học muốn, học làm được như Chúa”.    

  Biết tôi:

      Biết bản tính tôi

      Biết tính nết tôi,

      Biết tâm tình tôi,

      Biết tội lỗi tôi,

      Biết đời nữ tu tôi,

      Biết bổn phận tôi,

như sẽ bàn tới sau này khi xét riêng về từng vấn đề.        

  “ Xin cho con biết Chúa, xin cho con biết con”: Đó là tất cả chương trình nguyện gẫm của tôi. Tôi hãy thu tất cả mọi đầu đề của tôi vào mục đích này là tu luyện đời nữ tu của tôi, để tiến tới sự trọn lành trong lòng mến Chúa.   

  Muốn nguyện gẫm nên, ta phải có dọn mình xa dọn mình gần.

Tôi phải dọn mình xa cẩn thận. Cha Guidault dạy: “ Nếu chị nữ tu không quen định tâm thì họa hiếm chị mới nguyện gẫm nên được.  Có định tâm linh hồn mới kết hợp với mình và với Chúa. Rồi nào có phải tự nhiên mà định tâm được đâu, còn phải tập tành lâu dài nữa”. Nghĩa là tôi phải dọn mình sẵn sàng xa và lâu trước khi nguyện gẫm, bằng việc khử trừ tất cả mọi ngăn trở. 

                                                                                        - 9 -

  Thánh Tôma tiến sĩ dạy: “ Sự nguyện gẫm bị ngăn trở do hai nguồn này: vì đam mê quá mạnh lôi kéo lòng trí về những sự hữu hình hoặc vì xôn xao bận rộn bề ngoài  quá”. Cha Massouli é  theo đó kết luận:                                                                                                                                                                       “ Hãm mình hy sinh không thể rời nguyện gẫm được”. Vì thế, các linh hồn sống nội tâm vẫn “ xây cho mình khu biệt thự” để trốn tránh ồn ào và bận rộn trần tục.

   Cha lại thêm: “ Bổn phận thứ nhất của những người thật lòng muốn phó mình cho Chúa là xa lánh đi lại với thế gian, hết sức tìm nơi thanh vắng theo tình trạng đấng bậc mình”. – Tôi là nữ tu, sống trong khu nhà Dòng tĩnh mịch kín đáo, tôi có đủ điều kiện thuận tiện để thực hiện bổn phận thứ nhất này.

    “Bổn phận thứ hai là hãm mình hy sinh. Nhìn về dĩ vảng, chúng ta vẫn nhớ vì đam mê mạnh quá, nên chúng ta đã mắc nhiều sự khốn khó, và bây giờ chúng ta lại thấy đam mê còn phần nào chưa được khuất phục, thì còn làm ngăn trở không nguyện gẫm thật phần ấy, vì đam mê chia rẽ sức lực linh hồn, làm gián đoạn công việc suy xét, làm cho khó định tâm. Bởi thế, ta phải bắt đầu công việc nguyện gẫm bằng sự hãm dẹp đam mê và cố gắng đạt tới tình trạng hạnh phúc này là tiết độ và cam đảm đến nỗi hầu như không biết là có đam mê hay không, và các nhân đức luân lý vẫn giữ được thăng bằng, trung dung...” ( Traité de la véritable raison, ph. IV ch. XII)    

   Biết bao lần tôi nguyện gẫm chia trí, khô khan, chỉ vì thiếu dọn mình xa mà thôi. Nếu tôi hãm mình hơn, hy sinh hơn, xa lánh thế gian hơn, gìn giữ ngũ quan hơn, thì đến giờ nguyện gẫm, tôi đâu phải vất vả trong việc định tâm quá như thế! 

  Dọn mình gần.  Trong việc dọn mình gần này, tôi cũng phải chú trọng đến sự định tâm của tôi, cố gắng giữ mình ở trước mặt Chúa, ăn năn tội, xin ơn soi sáng...

  “ Trước khi cầu nguyện, con hãy dọn linh hồn con, và đừng ăn ở như người đến thử Chúa. ( Gv.18,23)

Thử Chúa là xin Chúa làm phép lạ về những việc có thể làm được mà không cần phép lạ” ( Louis de Grenade). 

   Muốn dọn mình nguyện gẫm , tôi hãy “ Tưởng nhớ đến Chúa cao cả uy nghi mà tôi sắp được thưa chuyện. Như thế tôi dễ hiểu, một vật thụ tạo hèn yếu ( như tôi) phải cung kính khiêm nhường ý tứ mà đến gần Chúa là thể nào...”    

   Tôi hãy cương quyết như Thánh Bênađô xưa: “ Hỡi các ý tưởng, các ngươi hãy đứng đó đợi ta, sau giờ nguyện gẫm, nếu còn cần, ta sẽ ra tiếp các ngươi”.       

   Giờ nguyện gẫm buổi sáng, tôi phải ý tứ giữ mình đừng để đầu óc mơ màng theo giấc ngủ vừa qua.

 

   Thánh Têrêsa cũng dạy: “ Linh hồn được tấn tới không phải vì suy tưởng nhiều, nhưng vì yêu mến nhiều. Nhưng làm thế nào cho được lòng yêu mến ấy. Phải quyết chí hành động”. 

  Khi nguyện gẫm mà tôi cảm thấy Chúa khích động bề trong, tôi sẽ đem lòng lên cùng Chúa ngay mà cầu nguyện than thở theo sự đưa dẫn của Chúa. “ Điểm này rất quan trọng và hợp với đường lối Chúa quen đi trong sự ban phát ơn Người” ( Meynard).

  Nguyện gẫm để kết hợp với Chúa và sửa mình nên trọn lành. Vì vậy trong giờ nguyện gẫm tôi phải dốc lòng một vài điều thực hành, ăn nhịp với hiện trạng linh hồn tôi. Đầu tiên một điều dốc lòng chung ngày hôm nay sẽ mến Chúa và tránh tội. Rồi một điều dốc lòng riêng, rõ ràng và quyết định. Tôi cũng xét các dịp, các nơi, các người liên hệ đến điều dốc lòng ngày hôm ấy.

  Rồi tôi cám ơn. “ Sự suy gẫm đưa đến sự cám ơn Chúa. Muốn cho lòng sốt sắng khỏi nhạt đi vì những ý tưởng và cảm tình mới khác, thì ta phải cám ơn hợp với đầu đề mà ta suy gẫm và với các ơn mà ta đã được. Nếu ta đã nguyện gẫm sự Thương Khó Chúa, thì ta sẽ dâng lên cùng Chúa Cứu Thế những tình cảm biết ơn đã phát ra trong mình ta. Nếu ta đã nguyện gẫm về sự tội thì ta sẽ cám ơn Chúa vì đã nhịn ta lâu như thế, và đã thương gọi ta ăn năn đền tội. Nếu  ta nguyện gẫm về những sự khốn khó đời này, thì ta sẽ cám ơn Chúa vì đã cứu ta biết bao nhiêu lần. Nếu ta nguyện gẫm về sự chết, về Thiên đàng, thì ta sẽ cám ơn Chúa về năm tháng ngày giờ Chúa ban cho ta được ăn năn đền tội và được phúc Thiên Đàng. Ta muốn cám ơn Chúa thêm về những việc khác cũng chẳng khó gì, vì Chúa đã dựng nên ta, đã gìn giữ ta, đã cứu chuộc ta, đã kêu gọi ta... về hết mọi ơn lành chung và riêng khác hợp lại; rồi kêu gọi mọi vật trên trời dưới đất giúp ta để chu toàn bổn phận này”.    ( Louis de Grenade, ph.l ch.28).

 

  Rồi tôi cầu xin, cho người khác và cho tôi. “ Cầu xin cho người khác cũng gần như là tiếp tục cám ơn vậy, nghĩa là chúng ta ước ao cho hết mọi loài ngợi khen và phụng sự Thiên Chúa tốt lành và rộng rãi với họ như thế. Ta cầu xin Người tỏ mình ra cho mọi dân mọi nước để họ thờ phượng và làm tôi Người. Ta cầu xin Người cho Hội Thánh và cho các Đấng cai trị Hội Thánh để nhờ các Đấng ấy chỉ dạy mà các tín hữu biết Chúa và mến Chúa.  

  Ta cầu xin cho hết mọi phần tử của Giáo Hội: cho người công chính để họ vững bền trong đường công chính; cho người tội lỗi để họ ăn năn hối cải; cho người qua đời để họ được hưởng Nhan Thánh Chúa; cho cha mẹ ta, cho bạn hữu ta, cho ân nhân ta, cho kẻ bị cầm tù, bắt bớ, cho người ốm đau bệnh tật, cho hết mọi người đau khổ để được nâng đỡ và cứu vớt.

  Ta lại cầu nguyện cho chính bản thân ta: một cách chung, ta xin hết mọi điều ta cần; một cách riêng, ta xin cho khỏi nết xấu này nết xấu nọ, hãm dẹp được đam mê này nết xấu nọ hay tập tành nhơn đức nào cần cho ta. Phần cầu xin này được nhiều ích lợi lắm, vì giúp ta dốc lòng lại cẩn thận hơn, ước ao đi đàng nhơn đức hơn, thực hành những điều mà chúng ta thường vẫn xin, hạ mình khiêm nhượng vì chúng ta đã không đủ can đảm thực hiện trong đời sống những điều đã bao lần quyết  định.

 

                                                                                  - 10 -

  Điều đáng buồn là có người phàn nàn không biết phải cầu xin gì! Chỉ việc đưa mắt nhìn vào mình, xét đến nết xấu này, đam mê kia mà mình thường bị đánh bại, bị quấy rối... Cứ mở từng thương tích mình ra

-                                                                                      - 10 -                                                                                                                                cho thầy thuốc trên trời, để Người lấy dầu ơn thánh chữa khỏi cho hết. Khi đã xin thuốc chữa nết xấu rồi, sẽ xin đến các nhân đức cần cho phần rỗi”. ( Louis de Grenade, ch.29).

 

Dự phòng cả ngày

       Cuối giờ nguyện gẫm, tôi có thể lựa một vài phút rảo qua các việc tôi sẽ làm hôm ấy để dự phòng trước với Chúa đang lúc thân mật, nhất là những việc quan trọng như điều xét mình riêng, khác thường như ngày xưng tội, ăn chay, làm bếp v. v.

   Tôi cũng nên xin khấn lại các điều đã khấn trong Dòng, vì điều này rất đẹp lòng Chúa, như Chúa đã phán cùng chị Consolata xưa: “ Linh hồn nữ tu là đền thờ Cha vì việc khấn trong Dòng là một sự làm phép thánh hiến. Nhưng chưa đủ, tình yêu còn phải lặp lại sự hiến dâng ấy hằng ngày, hằng giờ, hằng giây”.

  Nếu đọc lời cầu nguyện chung, tôi hãy cầm trí mà theo, để cầu cho mọi bậc, mọi người.

  Rồi tôi nghĩ tới giờ dâng lễ và rước lễ. Nếu phải ra Nhà Thờ xứ dâng lễ, tôi không để ngũ quan làm tôi xa Chúa và để hình ảnh trần tục lẻn vào lòng tôi.

 

  Chia trí thường xuyên.

Giờ nguyện gẫm, tôi có thể bị chia trí liên miên, theo lời sách Gương Chúa Giêsu dạy: “ Ôi ! Buồn phiền cho tôi làm sao! Khi tôi lo lắng về việc trên trời, mà chỉ chốc lát các việc thể xác đã lũ lượt kéo đến khiêu khích tôi”.

  Cha Meynard dạy: “ Chia trí luôn đi liền với bản tính loài người sa ngã yếu đuối. Chẳng những chia

 trí không phải là tội gì khi người ta cố gắng xua đuổi chúng đi, mà Chúa nhân lành biết ta hèn yếu sẽ thương ta và đến thăm viếng ta. Người nguyện gẫm tốt hơn cả không phải là người không chia trí bao giờ, nhưng là người can đảm mà chống lại và trung thành theo ý Chúa hơn cả”.

  Hiểu như thế rồi, tôi sẽ không bối rối hay thất đảm, và cũng không hung hăng: tôi cứ êm đềm đuổi đi dần dần, không để ý đến các điều chia trí. Có chia trí nhiều đi nữa, tôi cũng chẳng đáng lo vì như lời ông Cassianô dạy: “ Sức chúng ta không thể thoát khỏi mọi chia trí trong giờ nguyện gẫm được” và tôi cứ theo Thánh Phanxicô Salêsiô: “ Dù suốt giờ nguyện gẫm tôi chỉ chăm lo một việc là xua đuổi sự vật trở đi trở lại làm tôi chia trí, thì việc nguyện gẫm của tôi cũng rất tốt rồi”.

   Tôi cũng nên theo các nhà huấn đức mà phân chia sự chia trí làm hai hạng.

  1). Nếu chia trí nhiều nhưng không kịp suy và “ không chủ ý theo đuổi những sự chia trí, thì tôi không dừng lại mà xem xét chúng, tìm căn cớ chúng, xem đã theo chúng thể nào, vì thế chỉ thêm nhọc mệt và lo lắng thôi”.  – Lúc chúng ta chia trí vô ý như thế, Chúa không cho chúng ta thấy Chúa ở với ta, song tình yêu Chúa vẫn ở trong lòng ta. Thánh Têrêsa nói: “ Lúc ấy, nếu tôi không nguyện gẫm thì ít là tôi đền tội”. Ta có thể thêm: “ Tôi vừa đền tội( bằng sự đau khổ), tôi vừ nguyện gẫm ( vì lòng ao ước)”. ( theo Quadrupani).

  Dom le Masson viết thêm: “ Nếu chia trí đi đi lại lại một trăm lần, thì lần thứ một trăm con cũng không bỡ ngỡ hơn lần thứ nhất. Khi con để ý đến, con lại từ từ đưa trí nhớ đến Chúa, như không xảy ra gì vậy, cũng chẳng màng chi đến những điều đã chia trí. Ruồi muỗi quấy rối chúng ta, chúng ta chỉ dùng tay xua chúng đi, không chạy theo mà giết chúng; nếu sau lại có con khác đến, thì ta lại đuổi như vậy, chẳng bỡ ngỡ gì. Đối với chia trí cũng thế, đừng đuổi theo chúng, chỉ mất giờ vô ích; nghĩa là đùng ngừng lại mà than trách mình( đó chỉ vì tâm hồn thiếu nhẫn nại thôi), mà suy xét về chúng để ngăn chúng không cho trở lại nữa. Làm như thế, tức là đuổi theo ruồi. Hãy để chúng bay, ta cứ đi thẳng đến cùng Chúa, qua chúng mà không đùa với chúng”.

 2). Nếu tôi chia trí vì tôi thiếu dọn mình, thiếu hy sinh, trễ nải và nguội lạnh, thì tôi phàn nàn trách mình, rồi cố gắng sửa đổi những tình trạng trên kia, theo những điều tôi đã ghi chép về việc dọn mình nguyện gẫm xa và gần.

   Dù sao, tôi chớ nản lòng, buồn phiền bỏ nguyện gẫm. Tôi phải chiến đấu để vượt được những trở ngại ấy.

 

                          III.   VIỆC NGUYỆN TẮT

 

      Cần và ích của nguyện tắt.

  Tôi chỉ nguyện gẫm nửa giờ hay một giờ buổi sáng mà thôi, nhưng suốt ngày tôi phải cầu nguyện và than thở  với Chúa một cách âm thầm: “ Phải cầu nguyện luôn”.

   Thánh Phanxicô dạy: “ Năng than thở cùng Chúa là một việc đạo đức rất tốt. Việc này có thể thay thế được tất cả những việc khác nhưng thiếu nó thì chẳng gì thế được. Thiếu nó thì nghỉ ngơi là ở nhưng không và làm việc là rối rít”.

   Tôi phải tập cho được thói quen nguyện tắt, đưa lòng lên cùng Chúa tuy ngắn ngủi nhưng nống nàn, chẳng khác gì những tia lửa nhỏ bắn lên Trái Tim Chúa, làm Chúa phải say mê.

  Lúc nào tôi cũng có thể nguyện tắt được để nung nấu lòng to6inong1 nảy ước ao kết hợp với Chúa mãi, bền chặt mãi, tăng thêm mãi, để linh hồn tôi như “ xức thuốc thơm bằng sự trọn lành của Chúa” vậy.

   Trong vô vàn câu nguyện tắt có thể dùng được, tôi hãy lựa chọn những câu hợp với tâm tình, với hoàn cảnh linh hồn tôi hơn.

                                                                         - 11 -

   Thánh Phêlixê Cantalice lúc nào cũng than thở “ Deo gratias, cám ơn Chúa” nên anh em gọi người là

                                                                        “ Thầy Deo gratias”.

        Lợi dụng nguyện tắt.

   Tôi sẽ dùng những câu nguyện tắt mà cắt đứt những giây ràn buộc đời nữ tu tôi với vật thụ tạo, để dần dần đẩy nhẹ lòng lên cùng Chúa.

  Tôi bị cám dỗ chia lòng chia trí ư? Tôi nguyện tắt một câu để xua đuổi ma quỷ xấu xa đi.

  Ban đêm thức dậy trí khôn mơ màng đen tối ư? Tôi than thở cùng Chúa và cầu cứu Đức Mẹ ngay.

  Tôi làm việc vất vả khó nhọc, tôi hãy than thở với Chúa đã hy sinh, đau khổ để tôi được can đảm lên.

  Tôi phải nhục nhã xấu hổ, tôi hãy than thở với Chúa đã ở khiêm nhường, đã vui lòng chịu mọi sự khinh dễ xỉ nhục, để tôi hạ mình và sẵn sàng chịu khổ với Chúa.

  Tôi phải vâng lời một điều khó lòng, tôi than thở năn nỉ với Chúa đã vâng lời, vâng lời cho đến chết.

  Như thế, nguyện tắt là một khí cụ huyền diệu tôi cần phải lợi dụng trong đường nhân đức.

  Tôi sẽ thấy tôi không lẻ loi bao giờ; trái lại lòng sẽ luôn luôn được êm dịu và yên ủi, bình tĩnh và can đảm mà vui sống đời nữ tu với Chúa.

 

                                    IV. THÁNH LỄ MISA

 

              Hạnh phúc và trung tâm đời nữ tu.

   Thánh Gioan Eudes đã nói: “ Việc tế lễ Misa là một việc quá ư quan trọng, phải ba cuộc đời đời để dâng lễ cho xứng đáng; một cuộc đời đời để dọn mình, một cuộc đời đời để dâng lễ, một cuộc đời đời để cám ơn”.

  Tôi là một nữ tu không được hạnh phúc tế lễ, nhưng hằng ngày tôi vẫn được hạnh phúc dự lễ và hơn nữa thông công thực sự vào việc tế lễ. Tôi cũng phải có ba lần đời đời để thông công vào lễ Misa cho xứng đáng. Hai lần đời đời trước tôi không thể nào có được, song tôi sẽ gắng sức thông công vào lễ Misa, để nhờ Chúa thương, tôi sẽ được lần đời đời thứ ba để hát mừng Chúa đời đời! Chớ gì được như vậy!

  Tôi sẽ nói gì về việc tế lễ Misa? Chỉ thấy sang trọng và sang trọng, lạ lùng và lạ lùng, tôn nghiêm và tôn nghiêm! Tôi biết lựa chọn những ý tưởng, những điều dốc lòng nào mà tôi đã được nghe về phép tế lễ này? Thật tôi phải lúng túng trong một sự phong phú bao trùm tôi.

  Lạy chúa, bàn thờ Chúa là trung tâm tất cả đời nữ tu, tất cả tình yêu, tất cả hành động của con. Con nhớ lời Thánh Augustinô đã nói: “ Ai biết cầu nguyện là biết sống” và “ chẳng có việc cầu nguyện nào bằng Lễ Misa”, nên con lấy Thánh Lễ Misa làm hạnh phúc và tâm điểm tất cả đời sống nữ tu cầu nguyện của con.

  Lễ Misa, con biết là mênh mông vô cùng, là đầy đủ mọi sự lòng con ước mong, là sức mạnh khi yếu đuối, là trông cậy trong mọi nỗi khó khăn, là nâng đỡ những khi thất vọng, là mẫu mực tiêu chuẩn mọi tư tưởng, là mục đích mọi hành động của con.

  Khi Chủ tế từ từ dâng cao Của Lễ Cực Thánh lên, xin Chúa cho con biết đó không phải là tay người thế gian, nhưng là chính Chúa Giêsu dâng mình làm của lễ hy sinh cho con, để bầu cử cho con nên trọn lành trót đời nữ tu của con. Bậc nữ tu buộc con nên thánh, buộc con hy sinh, buộc con cứu chuộc, thì khi con thấy Chúa dâng mình lên, con cũng xin dâng đời conle6n cùng Chúa, hợp với Chúa, nên một với Chúa, để trở nên thánh thiện, hy sinh và cứu chuộc với Chúa.

  Nghĩ như thế, linh hồn con sung sướng và thiết tha với Chúa biết dường nào trong giờ dự Lễ.

 

              Mục đích Thánh Lễ Misa.

  Tôi hợp cùng linh mục dâng Lễ trên bàn thờ là gì? Sách Gương Chúa Giêsu trả lời cho tôi:

   a). Để Thiên Chúa được vinh hiển – Thực thế, hợp với Chúa Giêsu, tôi thờ lạy Chúa Cha, xưng hô Người là Đấng Tạo Thành, là Chúa mọi loài mọi vật; tôi cám ơn Chúa vì mọi ơn lành đã ban cho tôi; tôi đền tạ Người vì những tội lỗi tôi đã phạm; tôi kêu xin Người ban ơn cho tôi được chu toàn phận sự. Còn gì vinh hiển cho Chúa bằng!

  b). Để Thần Thánh được vui mừng.-  Phải, các Thần Thánh trên trời chỉ lo một việc là thờ lạy kính mến Chúa, thì còn gì vui mừng cho các Thánh bằng được cùng tôi ngợi khen Chúa trong Lễ Misa. Khi tôi được hợp cùng Thiên Thần bản mệnh, cùng Thánh quan thầy, mà ca tụng Chúa, thì tôi càng phải giục lòng sốt sắng thêm lên.

  c). Để Hội Thánh được xây dựng. – Lễ Misa là mạch ơn thiêng dồi dào và mãnh liệt cho Hội Thánh được thắng trận trong những cuộc giao chiến vì Chúa, để làm vững nền hòa bình bác ái, để tăng phần hăng hái cho tinh thần tông đồ chiến sĩ Công Giáo, để thêm phần khôn ngoan và tài khéo cho các Đấng chăn chiên, để các ngài thánh hóa đoàn chiên.

  d). Để các linh hồn được nghỉ ngơi. – Chúa Giêsu đổ máu trên bàn thờ như nguồn mạch thiêng liêng làm tắt lửa thiêu đốt các linh hồn trong chốn Luyện hình. Một Lễ Misa có thể phá được bao nhiêu xiềng xích, lau được bao nhiêu nước mắt, làm im được bao lời khóc lóc than van!

  f). Để chính tôi được ơn lành phần hồn phần xác. -  Quả như lời cha Caussette đã viết: “ Nếu Lễ Misa mà bị phế bỏ đi, thì ba thế giới sẽ để tang: Các linh hồn thống khổ Luyện ngục sẽ than thở không yên ủi được; Thiên Đàng sẽ mất nguồn tuyển thánh chính của mình; Giáo Hội chiến trận sẽ tắt đi với của hy sinh là mạch sự sống của mình”. 

                                                                          - 12 –

   Một Lễ Misa mang lại nhiều ơn như thế nên tôi phải chịu khó dự Lễ sốt sắng. Tôi sẽ dọn mình Rước Lễ hằng ngày, nên từ khi dâng Mình Thánh rồi, việc dự Lễ của tôi hòa lẫn với việc dọn mình rước Chúa. Như thế, tôi vừa dâng của lễ, vừa rước lấy của lễ.

 

V.                 VIỆC RƯỚC LỄ

               Rước Lễ là nguồn sống của nữ tu.

  Lạy Chúa, được hợp với Chúa dâng mình tế lễ trên bàn thờ, đã đủ làm cho lòng con chứa chan cảm tình không biết nói gì hơn. Rước Chúa để lòng con kết hợp với Chúa thành bàn thờ hy sinh của Chúa thì con biết than thở gì với Chúa nữa. Con sẽ im lặng sao? Vâng, im lặng mà hòa hợp tất cả thân con vào Chúa, im lặng mà tiêu tán đi, im lặng mà chết đi để chỉ còn mình Chúa sống động trong con.

 

Một chị nữ tu.

   Cần được soi sáng để biết Chúa và biết mình.

   Cần có đủ sức tiến bước trên con đường trọn lành mãi mãi.

   Cần phải vững lòng chống trả trước kẻ thù.

   Cần phải sẵn sàng luôn luôn để nhuần thấm vào mình tinh thần hy sinh và yêu mến Chúa Giêsu.

   Tìm đâu được ơn soi sáng, sức mạnh dạn, chí vững vàng và lòng hy sinh ấy? Chị nữ tu phải tìm đến Thánh Thể, phải ăn Mình Chúa và uống Máu Chúa.

  

Tiếng gọi của Thánh Thể.  

Tôi hãy thinh lặng mà nghe lời Chúa kêu giọi tôi như kêu gọi Thánh nữ Margarita xưa: “ Con là một vật thụ tạo của Cha. Cha là Đấng tạo thành của con, Cha là Cha con. Con đã được Cha chọn trong bao người bạn nữ của con. Cha là Chúa con, con là bạn Cha, con đừng sợ rước lấy Cha hằng ngày, miễn là con dọn linh hồn cho khiêm nhường sốt sắng”.

  Có vâng theo lời Chúa gọi ấy, tôi mới được rất nhiều ơn ích Chúa đã ban cho Thánh nữ Catarina Siena:

 “ Cha để lại hình ảnh ơn thánh Cha trong linh hồn kẻ đã rước Lễ, như hình con dấu để lại trên miếng xi nóng. Rút con dấu ra, hình con dấu vẫn còn lại. Cũng thế, ơn phép bí tích còn lại trong linh hồn; ơn ấy giữ lại trong linh hồn tình yêu nồng nàn của Cha, lòng nhân từ rộng rãi của Thánh Thần Cha, sự khôn ngoan sáng láng của Con Cha.

   Đôi mắt trí khôn con sẽ nhờ Ngôi Hai khôn ngoan soi sáng để biết đường nẻo chân thật của Cha; sụ khôn ngoan mạnh mẽ và quyền phép này làm cho linh hồn được thông phần vào sự toàn năng của Cha, làm cho linh hồn mạnh mẽ chống lại được đam mê của mình, chiến đấu với ma quỷ, với thế gian.

  Vì Cha quá yêu, nên muốn cho con của ăn này ở thế gian khi còn là khách lưu đày, để con được an ủi và khỏi quên ơn phúc Máu Thánh Con Cha. Cha quan phòng đã muốn nâng đỡ con là kẻ thiếu thốn bằng Lời hằng sống êm ngọt của Con Cha. Bây giờ con xét xem con phải đáp trả tình thương của Cha thế nào?”

 

Dọn mình xa.

  Tôi phải dọn mình thế nào, và phải có những tâm tình gì để lên rước Chúa?

   Tôi hãy xem hai Thánh nữ Maria và Matta xưa đã ước ao rước Chúa thế nào: đồ đạc gì, bụi rác gì khó coi đều quét tước hẳn hoi, không dám để vật nào làm ngượng mắt Chúa cả. Tôi cũng thế, tôi cũng ước ao khao khát rước Chúa ngự vào lòng tôi, mong ngóng trông đợi đến giây phút êm dịu được đón Chúa. Tôi sẽ ước ao nằng cả việc làm, nghĩa là tôi sẽ dọn dẹp nhà cửa linh hồn tôi bằng cách làm việc bổn phận chu đáo hơn, hy sinh hơn, cầm trí kết hợp với Chúa và cố gắng tránh mọi sự mất lòng Chúa.

  Chúa biết một ngày kia sẽ cho Con Chúa ngự xuống đầu thai trong lòng Thánh Nữ Đồng Trinh, nên Chúa đã dọn linh hồn Đức Mẹ thật tốt đẹp, xứng đáng làm Đền Thờ Con Chúa. Tôi biết tôi sẽ rước lấy Chúa ngày mai mà tôi không lo dọn linh hồn tôi cho xứng đáng sao?

  Ngày tôi hãy đi qua trong sự chờ đợi Chúa. Giờ đi ngủ tôi sẽ thiếp đi với ý tưởng ngọt ngào: Ngày mai chỗi dậy tôi sẽ chịu lấy Chúa tôi yêu mến!

 

Dọn mình gần.

  Nguyện gẫm xong, tôi dự tính ngay việc rước Chúa. Dâng Mình Thánh rồi, chỉ còn một lát nữa là tôi lên bàn thánh để Chúa ngự vào lòng tôi. Giây phút quý hóa của tình yêu nóng lòng đợi chờ tình yêu!

  Các sách nói về cách Dự Lễ, Rước Lễ đều đồng ý với nhau dạy tôi phải cầm trí lại, giục lòng tin, cậy, kính mến, ăn năn, khiêm nhường, ước ao, khao khát... Nếu tôi tự mình giục lòng rung động được những cảm tình như thế,  hạnh phúc dường nào vì Chúa quý hóa những tâm sự tự đáy lòng mà ra.

  Nếu Chúa soi giục dẫn dắt cho lòng tôi chứa chan một thứ tình cảm mà thôi, thì tôi cũng cứ bình tâm mà dọn mình rước lễ bằng nguyên một thứ cảm tình ấy cũng được. Ví dụ: chỉ thấy lòng mình man mác mến Chúa, âu yếm trông cậy hoàn toàn... Nhiều khi được thế lại quý hóa hơn vì kết hợp mật thiết với Chúa hơn.

  Thiếu gì ý tưởng, đầu đề khêu gợi được tôi tin, cậy, kính mến... Khi tôi nguyện gẫm về Chúa, về Tin Mừng, về đời sống thiêng liêng của các tôi tớ Chúa, tôi có thể lấy một vài ý tưởng đã nguyện gẫm mà dọn mình rước lễ cũng được.

  Một tình trạng linh hồn đặc biệt như khi bị cám dỗ nặng, bị buồn bã, khó khăn, lo lắng... Tôi cũng có thể lấy làm đầu đề, để đánh động lòng tin, cậy, mến, mà dọn mình rước lễ được. Cách này nhiều khi rất an ủi 

                        

                                                                             -13 -                                                                               

lòng tôi, vì còn gì  thân mật và hết tình bằng đưa những bận rộn lòng tôi ra than thở với Bạn tôi lúc lòng giáp lòng như vậy?

    Nếu chẳng may tôi thấy khô khan lạt lẽo quá, không giục lòng được, tôi hãy phó mình cho Chúa rồi đọc thầm những kinh dọn mình rước lễ trong sách kinh hay đọc những câu than thở trong sách dọn mình rước lễ. Những kinh ấy, nhiều khi giúp tôi được những ý tưởng và cảm tình không ngờ.

  Muốn dọn mình rước lễ, Thánh Giêtruđê xin Đức Mẹ và các Thánh trên trời dâng lên cùng Chúa cho mình tất cả các công phúc mà các Đấng ấy đã lập xưa ở thế gian khi dọn mình rước lễ. Một ngày kia, Chúa hiện ra và phán: “ Con mà cứ trang sức kiểu ấy thì có thể rực rỡ hơn cả Thần Thánh của Cha trên trời”.

  Có ai không bao giờ bỡ ngỡ và run sợ vì những lời sau này trong Thánh Thể: “ Vì vậy kẻ ăn Bánh hay uống Chén Chúa cách không xứng đáng sẽ phạm đến Mình và Máu Thánh Chúa...” chăng?

  Ta cứ nghĩ mà xem, chừng hơn hai mươi lăm năm khi Chúa chịu chết, Thánh Phaolô đã xét cần phải nhủ bảo tín hữu thành Corinthô nghiêm nhặt như thế. Sáng suốt hơn ta nhiều, Hội Thánh cũng để ý đến những sự nguy hiểm đe dọa tính yếu đuối chúng ta và những lạm dụng trong các sự thánh.

 

CÁM ƠN SAU KHI RƯỚC LỄ.

 

Phải cám ơn sau khi rước lễ.

  Chúa ngự trong lòng tôi! Mình tôi làm nhà chầu, làm bình thánh Chúa ngự rồi! Phần tôi, rước lễ xong, Thei6n Thần Bản Mệnh ở bên tôi quỳ chầu Mình Thánh, vì tôi đang mang Thịt và Máu, xác và hồn Chúa Kyto6 trong lòng tôi. Biết tôi phải cung kính và sốt sắng chừng nào! Rước lễ xuống, tôi quỳ Tạ ơn Chúa ở chỗ của mình. Phải Cám ơn Chúa, ngợi khen và tôn vinh Chúa Giêsu đang hiện diện trong tôi.

  Chúa chỉ ngự trong linh hồn tôi có một lúc, nhưng quãng thời giờ ngắn ngủi ấy chứa biết bao là ơn phúc cho tôi.

  Rước lễ xuống, con mắt linh hồn tôi không được xem sự gì nữa, chỉ nhìn sâu vào lòng, bình sống động đựng Chúa, mà than thở cùng Người. Tôi âm thầm thờ lạy, lặng lẽ hạ mình, phó toàn than cho Chúa. Hợp với Mẹ Maria, Thiên Thần bản mệnh, và Thánh quan thầy, tôi thiêu hủy mình tôi đi, dâng hiến toàn thân tôi, để ngợi khen và Tạ ơn.

  Còn gì thấu lòng bằng sự tôi từ bỏ mình để Chúa chiếm tất cả than tôi, chiếm điều tốt để được thánh hóa hơn, chiếm điều xấu để được sửa đổi lại. Chúa Giêsu muốn ngự trong lòng tôi như nhà riêng của Người. Một mình làm chủ trọn vẹn, không ưa chia sẻ với ai, cả với tôi nữa. Tôi hãy cố gắng để lòng mình thật trống rỗng cho Chúa được toàn quyền làm chủ: “ Bạn lòng tôi yêu, tôi đã tìm thấy, tôi được rồi, và tôi sẽ không bỏ rơi mất nữa”.

 

Than thở, cầu xin.

  Tôi cứ mở lòng ra than thở với Chúa, đơn sơ cung kính nồng nàn. Chính lúc này, Chúa biến đổi tâm tình tôi ra tâm tình Chúa, tôi hãy ước ao nên một với Người. 

  Tóm lại, cám ơn sau rước lễ như lời cha Tanquerey: “ Tôi kéo dài sự kết hợp với Chúa Giêsu”, kéo dài bằng cách nói chuyện với Chúa Giêsu về bất cứ việc gì.

  Thánh Madalena đệ Pazzi đã dạy: “ Không có lúc nào tiện cho ta kết hợp với Chúa và nồng nàn yêu mến Người bằng lúc chúng ta rước lễ xong. Lúc ấy chúng ta không cần thầy dạy dỗ, không cần sách vở gì, vì chính Chúa Giêsu chỉ bảo chúng ta cho biết phải kính mến Người thế nào”.

 

Điều dốc lòng.

  Tôi dốc lòng sẽ cám ơn rước lễ tử tế, dù thấy khô khan đến đâu cũng vậy. Nếu không than thở được, tôi sẽ đôc thong thả mấy câu cám ơn rước lễ mà suy xét theo, không bao giờ dám để Chúa lạc long một mình trong linh hồn tôi.

  Chịu chức linh mục rồi, cha Révérony, đến thăm cha linh hướng và xin người một lời trăn trối cuối cùng. Cha linh hướng đầu tóc bạc phơ, đã già đời kinh nghiệm, ngẫm nghĩ một lúc rồi để rơi một câu: “ Hỡi con, con hãy cám ơn rước lễ cho cẩn thận”.

  Tôi lấy câu ấy làm chuẩn  mực cho tôi. Tôi sẽ thánh thiện nhiều hay ít, tùy tôi cám ơn rước lễ nên hay không. “ Cha xử đãi các linh hồn theo mực các linh hồn xử đãi Cha”. Đó là lời Chúa phán cùng Thánh nữ Margarita de Cortone.